Một chàng trai trẻ bước đầu thất bại trong kinh doanh đã bỏ lại mọi thứ sau lưng mình để cất bước lên đường. Đi ra ngoài nước. Đi để đi, để nhìn, để thấy. Đi để được trên đường. Hướng đích ban đầu của người trai trẻ ấy là châu Âu, là những bờ bến lạ phương Tây. Nhưng chỉ sau một chặng hành trình bất chợt, ngẫu nhiên, vô định, tùy hứng ở mấy nước Đông Nam Á, anh đã nhận ra một tiếng gọi trong mình. Trở lại quê nhà. Trở lại để làm lại. Trở lại vẫn là lên đường, vẫn là trên đường, nhưng đã có một cái đích mới, một phấn hứng mới. Truyện, nếu coi đây là một cuốn truyện, chỉ có vậy. Nhưng hãy quên chuyện thể loại của cuốn sách này đi mà hãy đọc vào cái viết của nó. Một cái viết rất trẻ trung, hồn nhiên, mạnh dạn của một người viết không hề nghĩ là mình viết văn, càng không hề nghĩ chuyện làm văn, chỉ là viết để ghi lại cái sống của mình qua một chuyến đi. Có một nét gần gũi sách này với tác phẩm Trên đường (On the Road) của Jack Kerouac. Đọc nó tôi muốn được là người trẻ đang đi, đang trên đường, dám chấp nhận mọi thử thách, đụng chạm, hiểm nguy, để tìm ra sức mạnh trong mình, để được tự mình sống, tự mình thành chính mình. Tôi mong chờ tác giả và cũng là nhân vật ở đây sẽ còn tiếp tục viết.
Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên
Chủ tịch hội nhà văn Hà Nội
Lối viết của Nguyễn Nhật Lâm lôi tuột người đọc ra khỏi cái vỏ bọc của thói quen thủ thế, mời gọi một sự dấn thân trọn vẹn trong một thế giới toàn cầu hóa. Tuy nhiên, để có được một sự dấn thân như vậy, con người vẫn cần phải được chuẩn bị trước một số kiến thức nhất định về kỹ năng sống, điều mà nền giáo dục hiện nay ở ta vẫn thiếu. Không biết Nguyễn Nhật Lâm đã được chuẩn bị như thế nào, để dấn thân, và để viết. Đành rằng hoàn cảnh không lập lại và kinh nghiệm không thể học tập; hành trình của Nguyễn Nhật Lâm luôn gợi hứng cho những người có óc sáng tạo.
Tạp chí Văn Hóa Phật Giáo
“Giọng văn không hoa mỹ mà chân thật. Cảm xúc được dồn nén, thể hiện rõ ràng qua từng câu chữ khiến cho người đọc tự nhiên bị cuốn vào câu chuyện. Nhật Lâm đã cho thấy được niềm tin mạnh mẽ cũng như khát vọng sống dám nghĩ, dám làm, dám dấn thân của mình. Đó không hẳn là một chuyến đi. Mà còn là một trải nghiệm sống quý giá mà chắc chắn trong đời, nhiều người ao ước”
Nhà báo Hoài Trâm- Báo SGGP
Những con đường vẫn luôn chờ đợi, những ước mơ của bạn vẫn luôn khao khát được gọi tên. Giờ đây sau khi đi được chừng ấy chặng đường, tôi tự nhủ riêng mình, rằng: Khi ta bắt tay làm một việc gì đó, đừng cân nhắc xem mình chuyên nghiệp đến đâu, hãy biết mình thích nó đến độ nào, và bắt đầu thôi.